“Không thể tiếp tục im lặng nữa,” anh thầm nghĩ, giọng mình cất lên trong không gian im lặng, như một lời thề. Anh đứng dậy, bước tới cửa sổ, mở ra một tiếng gió lùa lạnh lẽo, nhưng không làm tan băng trong tim.
Anh đi thẳng tới phòng tắm, nơi người vợ vừa tắm xong, còn hơi nước vẫn còn bốc lên trong không khí. Anh nhìn thấy cô đang ôm chiếc khăn trắng, quay sang nhìn anh với nụ cười lạnh lùng.
**Người vợ:** “Anh ơi, sao dậy khuya vậy? Ngủ chưa?”
**Anh Nam:** “Có chuyện mình phải nói, ngay bây giờ.”
Anh Nam đưa tay chạm vào vai cô, nhưng cô nhanh chóng rụt tay lại, ánh mắt dường như muốn tránh né. Anh nín thở, cảm nhận hơi thở cô dày đặc, như đang giấu một điều gì đó.
**Anh Nam (nói chầm chậm):** “Con bé hôm qua run lên khi anh chạm vào. Em có biết tại sao không?”
**Người vợ (cố gắng bình tĩnh):** “Anh đang tưởng tượng rồi. Trẻ con lúc nào cũng sợ…”
Anh Nam không tin. Anh xoay người, đi ra hành lang, bật đèn và mở khoá tủ lạnh. Ôi, tiếng cười của các đứa trẻ trong xóm vang lên từ ngoài, một nhóm cháu nhỏ đang đá bóng trên sân. Anh nhìn thấy cậu bé 7 tuổi đứng bên lề, tay nắm chặt lấy con vợ, mắt đả kích như muốn hét lên.
Anh ra hiệu lệnh vô hình: “Nếu có gì sai, mình sẽ biết ngay.” Anh quay lại phòng tắm, nghiêm nghị hơn.
**Anh Nam (gắt gỏng):** “Em có muốn con mình chảy máu vì chúng ta? Hay em sợ mình sẽ bị xét xử? Đừng trách mình, vì mình cũng đã cho em cơ hội làm mẹ.”
**Người vợ (giọng run rẩy):** “Anh… anh không hiểu. Con… con không muốn nói.”
Anh Nam nhìn thẳng vào mắt cô, không để cho bất kỳ lời bào làm mình lạc lối. Anh nhặt một chiếc khăn tắm, vứt lên giường, như một biểu tượng của sự phá tan.
**Anh Nam:** “Được rồi, anh sẽ tự mình tìm ra sự thật.” Anh mở cửa sổ, bước ra ngoài, hướng về ngõ khu phố. Trên con đường ẩm ướt, anh thấy những bóng người đang quây quần, Người trong xóm đứng bên tường, lặng lẽ quan sát.
**Người trong xóm (lặng lẽ):** “Bà ấy thật tốt bụng, không ai dám nói gì.”
Anh Nam dừng lại, quay sang Người trong xóm, ánh mắt sắc lạnh.
